Nam phạm nhân hổ thẹn trước sự bao dung của người vợ

25/10/2019 04:35

Từ khi về trại giam Tân Lập cải tạo, vài tháng một lần vợ Tuấn lại tranh thủ lên thăm chồng, đem theo những món quà quê, mùa nào thức ấy khiến Tuấn không khỏi xúc động.

Thành kẻ hiếp dâm vì không ngăn cản chúng bạn

Không một lời trách cứ, chỉ là động viên giữ gìn sức khỏe, cải tạo tốt. Tuấn bảo mỗi lần gặp vợ, anh ta luôn thấy hổ thẹn trong lòng nhưng để nói ra một lời xin lỗi thì cho đến bây giờ Tuấn vẫn không sao nói được. Đó là tâm sự của Chu Văn Tuấn, SN 1989, ở huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình. Tuấn đang thi hành bản án 10 năm tù về tội hiếp dâm trẻ em. Hiện anh ta đang cải tạo ở phân trại số 1, trại giam Tân Lập.

Khá thoải mái khi trò chuyện với chúng tôi song ở Tuấn vẫn toát lên một chút gì đó mặc cảm khi nhắc đến tội danh của mình. Tuấn bảo từ ngày bị bắt đến giờ, mỗi khi nhắc đến sự việc đã qua, anh ta luôn cảm thấy ân hận, day dứt. “Giá như hôm đó tôi quyết liệt hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra. Cũng vì tôi hiểu biết pháp luật kém. Cứ nghĩ việc ai làm người đó chịu, mình cũng đã can ngăn rồi đấy chứ. Giá mà tôi quyết liệt hơn thì cô bé đó đã không phải khổ…”, Tuấn bỏ dở câu nói.

Theo tài liệu điều tra, tối hôm đó, tại xã bên có biểu diễn văn nghệ nên Chu Văn Tuấn cùng một số người bạn sang đó xem, đến khi ra về thì ra đập tràn, nơi thanh niên mấy xã lân cận hay ngồi chơi. Lúc này trời đã khuya, nhiều tốp thanh niên đã đi về, duy chỉ có một nhóm khoảng 3 người vẫn đang ngồi lại. Có vẻ như họ mới uống rượu xong và cô gái duy nhất trong nhóm đã say nên không thể tự đi về được.

Thấy 3 người này đứng lên dắt xe đi bộ về, ba thanh niên trong nhóm của Tuấn liền xông tới sàm sỡ cô gái thì bị hai thanh niên đi cùng ngăn cản. Hai người này nói họ là người cùng làng và xin “các anh bỏ qua cho”. Đáng ra phải giúp đỡ đồng hương về nhà thì mấy thanh niên trong nhóm của Tuấn lại nảy sinh ý đồ đen tối. Người khởi xướng ra việc điều cô gái này vào rừng để giở trò chính là Bùi Đức Thịnh, SN 1987.

Phạm nhân Chu Văn Tuấn và các phạm nhân cùng đội đang cải tạo lao động ở đội làm mi giả.

Để tách cô gái say rượu với hai người bạn, Thịnh giả vờ nhận là anh họ của cô gái, đi tìm em hộ cô chú để những tên còn lại giả vờ xông tới sàm sỡ. Chúng dọa đánh Thịnh để anh ta dắt cô gái bỏ chạy. Hai thanh niên đi cùng cô gái cũng bị đuổi đánh nên cũng phải chạy tháo thân.

Còn Thịnh, sau khi dắt cô gái bỏ chạy, đã cố tình đưa cô vào một rừng cây rồi dùng vũ lực để xâm hại thân thể cô gái. Khi anh ta đang giở trò bỉ ổi với cô gái đáng thương thì nhóm bạn cũng vừa tới nơi. Thấy cô gái ngồi khóc, Tuấn lên tiếng can ngăn nhóm bạn nhưng chỉ có Tùng là đồng ý cùng Tuấn đi về. Những kẻ còn lại đã không bỏ qua cơ hội làm hại đời cô gái kia.

Mặc dù không trực tiếp xâm hại cô gái nhưng vì biết việc mà không tố giác nên Tuấn bị kết án 10 năm tù, nhẹ nhất trong nhóm bạn. “Tôi rất xấu hổ về sự hèn nhát của mình. Lắm lúc tôi cũng tự chất vấn lương tâm rằng sao lại có thể hèn nhát như thế. Nếu như hôm đó tôi quyết liệt hơn, hẳn là cô gái cũng đỡ bị ám ảnh và các bạn tôi sẽ không vướng vòng lao lý”, Tuấn tâm sự.

Là con trai lớn trong gia đình làm nông nghiệp, Tuấn lấy vợ ngay sau khi học hết phổ thông. Là thanh niên chăm chỉ, Tuấn đã cùng vợ vun vén hạnh phúc gia đình nên sớm tạo dựng được một ngôi nhà tuy nhỏ nhưng khang trang, ấm cúng. Anh ta bảo ngoài việc làm ruộng ra, thu nhập chính của vợ chồng Tuấn chính là nghề phụ. Tuấn có tay nghề xây dựng còn vợ chạy chợ bán buôn nên rất chỉn chu trong việc nuôi dạy hai con. Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như cuộc sống của Tuấn cứ diễn ra theo một lịch trình đã lập sẵn như thế.

“Nhiều lúc gặp vợ, thấy cô ấy gầy đen mà tôi càng ân hận. Giá như tối hôm đó tôi đừng đi chơi thì gia đình tôi đâu rơi vào thảm cảnh thế này. Chỉ tội nghiệp 2 đứa con tôi, đi học toàn bị bạn bè trêu là có bố đi tù. Nghe vợ kể mà tôi đau lòng lắm”, Tuấn bộc bạch.

Niềm tin của người vợ là động lực để sửa chữa lỗi lầm

Về trại giam Tân Lập cải tạo, ban đầu Tuấn rất mặc cảm, nhất là mỗi khi bắt gặp ánh mắt của các bạn cùng buồng nhìn mình như dò xét. Cảm giác xấu hổ ngày hầu tòa lại hiện về trong tâm trí khiến Tuấn nhiều lúc thấy ngộp thở vì day dứt. Theo lời Tuấn kể thì hôm đó, anh ta không dám ngẩng mặt lên vì sợ chạm phải ánh mắt oán giận của gia đình bị hại. “Lúc đứng trước vành móng ngựa, tôi có cảm giác nếu như không có những cảnh sát bảo vệ phiên tòa có mặt, có lẽ họ đã xông vào ăn thịt chúng tôi mất”, Tuấn kể.

Anh ta bảo nhiều lúc chạnh lòng nghĩ tới con mình ở nhà, rồi nghĩ tới cảnh người vợ bây giờ phải một mình cáng đáng chuyện nuôi dạy con cái, vừa phải chịu áp lực từ dư luận mà trong lòng tràn ngập xót xa. “Em ở trong này, dẫu có vất vả, thiếu thốn tình cảm thì cũng còn sướng gấp vạn lần so với người thân ở nhà. Bố mẹ em, vợ con em phải đối mặt với rất nhiều áp lực. làm sao mà em không suy nghĩ cho được”, Tuấn nói.

Cứ nghĩ việc làm của mình không bao giờ nhận được sự tha thứ của người đời nhưng anh ta không ngờ chính người vợ là người giúp anh ta lấy lại niềm tin mà vơi đi mặc cảm. Mặc dù việc nhà còn bừa bộn song vợ Tuấn vẫn cố thu xếp để vài tháng lại vào thăm, động viên chồng.

Vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi, Tuấn chỉ muốn được nghe về tình hình ở nhà, về sức khỏe bố mẹ và cả việc học hành của con cái. Tuấn bảo ngày đầu nhìn thấy vợ, anh ta ngượng lắm vì không biết phải nói thế nào, bắt đầu từ đâu nhưng rồi cảm giác ấy nhanh chóng bị những nỗi nhớ, nỗi mong và cả những nhớ nhung về người thân lấn lướt.

“Tôi đọc được những vất vả hiển hiện trong đôi mắt của cô ấy nhưng vợ tôi cứ bảo không sao. Cô ấy kể nhiều về bố mẹ, về hai con và động viên tôi không phải lo gì cả. Cô ấy bảo tin tưởng tôi và chính câu nói ấy đã trở thành động lực để tôi quyết tâm cải tạo. Mỗi khi chán nản, bi quan, tôi lại nghĩ đến cái nắm tay đầy tin tưởng của vợ để quên đi tiêu cực”, Tuấn bộc bạch.

Từng lời, từng lời tâm sự của Tuấn cứ thế được bộc bạch khiến chúng tôi cảm giác người đàn ông này đã phải trải qua một thời gian dài với những nội tâm giằng xé. Hẳn là anh ta đã rất mặc cảm về sự thiếu cương quyết của mình và những quan tâm của người vợ đã giúp anh ta chui ra khỏi cái vỏ ốc tội lỗi để đối diện với sự thật. Tuấn bảo anh ta đã nhìn thấy con đường phải đi tìm lại chính mình để xứng đáng với sự kỳ vọng của gia đình, vợ con.

Chia tay chúng tôi, Tuấn bảo sẽ luôn cố gắng không phụ lòng tin của gia đình và sẽ quyết tâm cải tạo thật tốt để sớm trở về với gia đình.

Đức Hùng

 

Bạn đang đọc bài viết "Nam phạm nhân hổ thẹn trước sự bao dung của người vợ" tại chuyên mục Hồ sơ.

Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư (bandoc.honnnhanphapluat@gmail.com) hoặc số Hotline (0934343637).